
CÁC CỘNG ĐOÀN HUYNH ĐỆ NHỎ-PEQUEÑAS COMUNIDADES FRATERNALES

Dự án Truyền giáo Vĩ đại của giáo xứ chúng ta gồm ba điểm. Thứ nhất là Giai đoạn Kerygma, tức là giai đoạn NHẬN THỨC (2021-2024). Thứ hai là Giai đoạn Tiền dự tòng, tức là giai đoạn RAO GIẢNG TIN MỪNG (2024-2027). Cuối cùng, Giai đoạn Dự tòng sẽ là điểm thứ ba. Đây sẽ là giai đoạn XÁC ĐỊNH CĂN TÍNH CỦA CHÚNG TA NHƯ MỘT GIÁO HỘI ĐANG THI HÀNH SỨ MẠNG (2027-2030), một chứng tá cộng đoàn về Đức Kitô Phục Sinh. Mục tiêu của giai đoạn hai là loan báo Tin Mừng cho toàn thể giáo xứ chúng ta. Đây sẽ là một công cuộc loan báo Tin Mừng có hệ thống. Chúng ta phải làm cho Tin Mừng được biết đến qua một tiến trình có hệ thống và theo chu kỳ, gồm những trải nghiệm gặp gỡ có ý nghĩa, hướng đến việc chọn Đức Kitô. Năm thứ nhất sẽ tập trung vào Lời Chúa (2024-2025), năm thứ hai vào Đức Tin (2025-2026), và chúng ta sẽ kết thúc bằng việc chọn Đức Kitô làm Chúa của chúng ta (2026-2027).
Trong năm đầu tiên, Năm Lời Chúa, chúng ta đã tôn đặt Lời Chúa trong nhà thờ và tại tất cả các gia đình thuộc cộng đoàn giáo xứ. Trong năm thứ hai của giai đoạn hai thuộc Dự án Truyền giáo Vĩ đại của giáo xứ, chúng ta đã triển khai trải nghiệm Các Cộng đoàn Huynh đệ Nhỏ (SFCs). Qua các SFCs này, Thiên Chúa tiếp tục công trình của Người trong cộng đoàn giáo xứ chúng ta. Chúng ta chỉ là những khí cụ trong tay Người để thực hiện kế hoạch chạm đến trái tim và cuộc sống của các con trai, con gái Người tại đây, ở West Valley City.
Các SFCs của chúng ta là những “địa điểm theo địa lý” và “địa điểm thần học” của niềm vui, hy vọng, sự trưởng thành thiêng liêng và nhân bản. Đó là những “nơi lắng nghe Lời Chúa”, chia sẻ, thấu hiểu, cử hành, suy niệm và đem Lời Chúa vào thực hành trong đời sống hằng ngày với mọi khía cạnh phong phú của Lời. Sau cùng, chúng ta đang “xây dựng một cộng đoàn gồm những anh chị em tin, cử hành và SỐNG CÙNG NHAU như những môn đệ truyền giáo”.
Qua trải nghiệm này, chúng ta đang đáp lại lời mời gọi của Thánh Gioan Phaolô II (Ecclesia in America #41) và Đức Giáo hoàng Phanxicô (Evangelii Gaudium #28-29), tiếp nối kinh nghiệm của các Cộng đoàn Giáo hội Cơ bản (BECs) do các giám mục Công giáo tại Hoa Kỳ khởi xướng (Basic Ecclesial Communities: An Experience in the United States of America, 1980), và đưa vào thực hành những định hướng mục vụ và truyền giáo của Đức Giám mục Oscar A. Solis, Giám mục Giáo phận Salt Lake City.
Thánh Gioan Phaolô II nói: “Giáo xứ là nơi ưu việt để các tín hữu cụ thể cảm nghiệm Giáo Hội. Ngày nay, tại Hoa Kỳ cũng như ở những nơi khác trên thế giới, giáo xứ đang đối diện với một số khó khăn trong việc thực hiện sứ mạng của mình. Giáo xứ cần không ngừng được đổi mới dựa trên nguyên tắc rằng “giáo xứ trước hết phải tiếp tục là một cộng đoàn Thánh Thể”. Nguyên tắc này hàm ý rằng “các giáo xứ được mời gọi trở nên những nơi đón tiếp và huynh đệ, những nơi khai tâm Kitô giáo, giáo dục và cử hành đức tin, mở ra cho mọi đặc sủng, hoạt động phục vụ và thừa tác vụ, được tổ chức theo tinh thần cộng đoàn và trách nhiệm, có khả năng tận dụng các phong trào tông đồ hiện hữu, quan tâm đến sự đa dạng văn hóa của người dân, mở ra cho những dự án mục vụ vượt quá phạm vi một giáo xứ, và nhạy bén với thế giới nơi mình đang sống”.
Vì những vấn đề đặc thù mà các giáo xứ này gặp phải, cần đặc biệt quan tâm đến các giáo xứ ở những khu đô thị lớn, nơi các khó khăn khiến cơ cấu giáo xứ thông thường không còn đáp ứng được và các cơ hội hoạt động tông đồ bị giảm sút đáng kể. Tuy nhiên, định chế giáo xứ vẫn giữ nguyên tầm quan trọng và cần được bảo tồn. Vì thế, cần “tiếp tục tìm kiếm những cách thức để giáo xứ và các cơ cấu mục vụ của mình hoạt động hữu hiệu hơn tại các khu vực đô thị”. Một cách để đổi mới các giáo xứ, đặc biệt cấp thiết đối với các giáo xứ ở những thành phố lớn, có thể là xem giáo xứ như một cộng đoàn của các cộng đoàn và phong trào. Vì vậy, đã đến lúc hình thành những cộng đoàn và nhóm giáo hội có quy mô cho phép xây dựng các mối tương quan nhân bản đích thực. Điều này sẽ giúp sống sự hiệp thông cách sâu sắc hơn, bảo đảm sự hiệp thông ấy được vun đắp không chỉ “ad intra”, mà còn với các cộng đoàn giáo xứ nơi những nhóm này thuộc về, và với toàn thể Giáo Hội giáo phận cũng như Giáo Hội hoàn vũ. Trong bối cảnh nhân bản như thế, việc quy tụ để lắng nghe Lời Chúa, suy tư về những vấn đề đa dạng của con người dưới ánh sáng Lời Chúa, và dần dần đưa ra những quyết định có trách nhiệm được soi dẫn bởi tình yêu bao trùm của Đức Kitô sẽ dễ dàng hơn. Được đổi mới như vậy, định chế giáo xứ “có thể trở thành nguồn hy vọng lớn lao. Giáo xứ có thể quy tụ mọi người thành cộng đoàn, nâng đỡ đời sống gia đình, vượt qua cảm giác vô danh, đón tiếp mọi người và giúp họ tham gia vào khu phố cũng như xã hội”. Nhờ đó, mọi giáo xứ, đặc biệt là các giáo xứ thành thị, ngày nay có thể thúc đẩy một công cuộc loan báo Tin Mừng lấy con người làm trung tâm hơn và cộng tác tốt hơn với các hoạt động xã hội, giáo dục và cộng đồng khác.
Hơn nữa, “một giáo xứ được đổi mới như thế cần một mục tử lãnh đạo, người có kinh nghiệm sâu xa về Đức Kitô sống động, có tinh thần truyền giáo, có trái tim của người cha, có khả năng nuôi dưỡng đời sống thiêng liêng, rao giảng Tin Mừng và thúc đẩy sự cộng tác. Một giáo xứ được đổi mới cần sự cộng tác của giáo dân, vì thế cần một người điều phối hoạt động mục vụ và một mục tử có khả năng làm việc với người khác. Các giáo xứ tại Hoa Kỳ phải được nhận diện bởi tinh thần truyền giáo, tinh thần thúc đẩy họ đến với những người ở xa.” (Ecclesia in America #41)
Đức Giáo hoàng Phanxicô viết: “Giáo xứ không phải là một định chế lỗi thời; chính vì có tính linh hoạt lớn, giáo xứ có thể mang những diện mạo rất khác nhau tùy thuộc vào sự cởi mở và óc sáng tạo truyền giáo của mục tử và cộng đoàn. Dù chắc chắn không phải là định chế duy nhất loan báo Tin Mừng, nếu giáo xứ có khả năng tự đổi mới và không ngừng thích ứng, giáo xứ vẫn tiếp tục là “Giáo Hội đang sống giữa những mái ấm của các con trai, con gái mình”. Điều này giả thiết rằng giáo xứ thực sự tiếp xúc với các gia đình và cuộc sống của người dân, chứ không trở thành một cơ cấu vô ích, xa rời con người, hay một nhóm khép kín chỉ gồm một số ít người được tuyển chọn. Giáo xứ là sự hiện diện của Giáo Hội trong một địa bàn nhất định, là môi trường để lắng nghe Lời Chúa, lớn lên trong đời sống Kitô hữu, đối thoại, loan báo, phục vụ bác ái, thờ phượng và cử hành. Trong mọi hoạt động, giáo xứ khuyến khích và đào tạo các thành viên trở thành những người loan báo Tin Mừng. Giáo xứ là một cộng đoàn của các cộng đoàn, là nơi thánh để những người khát nước đến uống giữa hành trình của mình, và là trung tâm không ngừng vươn ra trong sứ mạng truyền giáo. Tuy nhiên, chúng ta phải thừa nhận rằng lời kêu gọi xem xét và đổi mới các giáo xứ vẫn chưa đủ để đưa giáo xứ đến gần người dân hơn, biến giáo xứ thành những môi trường của sự hiệp thông và tham gia sống động, cũng như làm cho giáo xứ hoàn toàn hướng đến sứ mạng.
Các tổ chức khác của Giáo Hội, các cộng đoàn cơ bản và cộng đoàn nhỏ, các phong trào và các hình thức hiệp hội là nguồn làm phong phú cho Giáo Hội, được Chúa Thánh Thần khơi dậy để loan báo Tin Mừng trong những lĩnh vực và môi trường khác nhau. Thường khi, họ mang đến một lòng nhiệt thành mới trong việc loan báo Tin Mừng và một khả năng mới để đối thoại với thế giới, nhờ đó Giáo Hội được đổi mới. Tuy nhiên, họ sẽ được hưởng lợi nếu không đánh mất sự tiếp xúc với thực tại phong phú của giáo xứ địa phương và sẵn sàng tham gia vào toàn bộ hoạt động mục vụ của Giáo Hội địa phương. Sự hội nhập này sẽ giúp họ tránh chỉ tập trung vào một phần Tin Mừng hay Giáo Hội, hoặc trở thành những người du mục không có cội nguồn. (Evangelii Gaudium #28 & 29)
Linh mục Sébastien SASA, Tiến sĩ, Thạc sĩ Hành chính công
Cha sở Giáo xứ Công giáo Saints Peter and Paul
West Valley City, UT
