Lễ tưởng niệm Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ của Giáo hội
Những đứa trẻ của hy vọng
Trong bài đọc thứ nhất từ sách Sáng Thế Ký (Sáng Thế Ký 3:9-15, 20), chúng ta bắt gặp sự đổ vỡ của nhân loại—sợ hãi, đổ lỗi và chia cách. A-đam trốn tránh, Ê-va giải thích, và con rắn lừa dối. Tuy nhiên, ngay cả trong khoảnh khắc tội lỗi này, Chúa không bỏ rơi dân Ngài. Thay vào đó, Ngài hứa ban hy vọng: một chiến thắng trong tương lai trước cái ác.
Trong Phúc Âm Gioan (Gioan 19:25-34), lời hứa ấy bắt đầu được ứng nghiệm dưới chân thập giá. Chúa Giêsu, ngay cả trong đau khổ, đã tạo dựng một gia đình mới. Ngài trao phó Mẹ Maria cho môn đệ yêu dấu, và qua họ, cho tất cả chúng ta. Đức Mẹ Maria trở thành Mẹ của chúng ta, và chúng ta trở thành con cái được kết hợp không phải bởi huyết thống, mà bởi đức tin và tình yêu.
Đối với cộng đồng giáo xứ chúng ta, đây là một lời nhắc nhở mạnh mẽ. Chúng ta không được định nghĩa bởi những thất bại hay sự chia rẽ, mà bởi ân sủng đã đưa chúng ta đến với nhau. Giống như các Tông đồ đã quy tụ cầu nguyện cùng Đức Mẹ Maria, chúng ta được mời gọi trở thành một dân tộc hiệp nhất, tràn đầy hy vọng và tin tưởng vào Thiên Chúa.
Chúng ta hãy sống như những con cái của niềm hy vọng—quay lưng lại với nỗi sợ hãi và sự đổ lỗi, và đón nhận lời kêu gọi yêu thương nhau như Chúa Kitô yêu thương chúng ta.
Cha Sebastien SASA, Tiến sĩ, MPA
Linh mục quản xứ Nhà thờ Công giáo Thánh Phêrô và Phaolô
Thành phố West Valley, ngày 25 tháng 5 năm 2026
Lễ tưởng niệm Thánh Philip Neri, Linh mục
Được kêu gọi sống thánh thiện với niềm vui
Bài đọc hôm nay mời gọi chúng ta bước vào trọng tâm của sự thánh thiện Kitô giáo—một sự thánh thiện không bắt nguồn từ nỗi sợ hãi hay chủ nghĩa hoàn hảo, mà từ ân sủng, lòng biết ơn và sự phó thác vui vẻ.
Thánh Phêrô (1 Phêrô 1:10-16) nhắc nhở chúng ta rằng các tiên tri đã “tìm tòi và nghiên cứu” mầu nhiệm cứu độ, một mầu nhiệm nay đã được mặc khải cho chúng ta trong Chúa Kitô. Như văn kiện này nói, “các tiên tri… không phục vụ chính mình mà phục vụ anh em”—một lời nhắc nhở mạnh mẽ rằng đức tin luôn là một món quà được trao tặng, chứ không phải là một thứ có thể tự mình giành được.
Sau đó, Phê-rô đưa ra cho chúng ta một lời mời gọi rõ ràng: “Hãy thắt chặt tâm trí mình… hãy đặt trọn niềm hy vọng vào ân điển… hãy sống thánh thiện vì Ta là thánh thiện.” Sự thánh thiện bắt đầu từ trong tâm trí và lan tỏa ra hành vi. Đó không phải là việc trở nên hoàn hảo – mà là việc sẵn sàng phục vụ Chúa.
Trong Phúc Âm (Mác 10:28-31), Phê-rô nói một cách chân thành: “Chúng con đã từ bỏ mọi sự và theo Chúa”. Chúa Giê-su đáp lại bằng một lời hứa tràn đầy lòng quảng đại: những ai hiến dâng mình cho Tin Mừng sẽ nhận được “gấp trăm lần… cùng với sự bắt bớ… và sự sống đời đời”.
Đây là nghịch lý của việc làm môn đệ: Khi chúng ta dâng hiến mọi thứ cho Chúa, Ngài sẽ ban cho chúng ta nhiều hơn những gì chúng ta tưởng tượng, dù không phải không có thử thách.
Nhân ngày lễ tưởng niệm Thánh Philip Neri, vị linh mục vui vẻ của thành Rome, chúng ta tưởng nhớ một vị thánh sống đời sống thánh thiện với sự hài hước, khiêm nhường và tình yêu thương người nghèo đầy sức lan tỏa. Cuộc đời ngài dạy chúng ta rằng sự thánh thiện không nặng nề, mà rạng rỡ.
Sự thánh thiện là niềm vui. Sự thánh thiện là tự do. Sự thánh thiện là tình yêu được sống quảng đại. Lạy Chúa, qua gương mẫu của Thánh Philip Neri, xin dạy chúng con tìm kiếm sự thánh thiện với niềm vui, vâng phục Chúa với lòng tin tưởng và yêu thương tha nhân bằng một tấm lòng quảng đại.
Cha Sebastien SASA, Tiến sĩ, MPA
Linh mục quản xứ Nhà thờ Công giáo Thánh Phêrô và Phaolô
Thành phố West Valley, ngày 26 tháng 5 năm 2026
Thứ Tư tuần thứ tám Mùa Thường Niên
Được chuộc để phục vụ
Bài đọc hôm nay nhắc nhở chúng ta về bản sắc và sứ mệnh thực sự của mình với tư cách là môn đệ của Chúa Kitô.
Trong Thư thứ nhất của Phê-rô (1 Phi-e-rơ 1:18-25), chúng ta nghe nói rằng chúng ta đã được chuộc… không phải bằng bạc hay vàng, nhưng bằng Huyết quý báu của Đấng Christ.” Điều này có nghĩa là đời sống chúng ta có giá trị lớn lao trong mắt Đức Chúa Trời. Sự cứu rỗi của chúng ta đến với một cái giá – sự hy sinh đầy yêu thương của Chúa Giê-su – để chúng ta được tái sinh và sống theo lẽ thật của Đức Chúa Trời. Vì món quà tuyệt vời này, Phê-rô kêu gọi chúng ta yêu thương nhau cách sâu sắc từ một tấm lòng trong sạch. Tình yêu chân chính không phải là hời hợt; nó tuôn chảy từ một đời sống được biến đổi, bắt nguồn từ Lời Chúa, là Lời “còn mãi đến đời đời”. Đức tin của chúng ta không phải là tạm thời hay chóng tàn như cỏ, mà là bền vững và sống động.
Trong Phúc Âm (Mác 10:32-45), Chúa Giê-su dạy về ý nghĩa của sự vĩ đại đích thực. Trong khi Gia-cô-bê và Giăng tìm kiếm những vị trí danh vọng, Chúa Giê-su đã hướng sự hiểu biết của họ sang hướng khác: sự vĩ đại không nằm ở quyền lực mà ở sự phục vụ. Ngài phán: “Ai muốn làm lớn giữa các ngươi thì phải làm tôi tớ các ngươi.” Chính Chúa Giê-su đã nêu gương hoàn hảo: “Con Người không đến để được phục vụ, nhưng để phục vụ và hiến mạng sống mình làm giá chuộc cho nhiều người.” Điều này liên quan trực tiếp đến thông điệp của Phi-e-rơ – sự chuộc tội của chúng ta kêu gọi chúng ta sống một đời sống khiêm nhường và yêu thương hy sinh.
Là một cộng đồng giáo xứ, chúng ta được mời gọi suy ngẫm: Chúng ta tìm kiếm sự công nhận hay tìm kiếm sự phục vụ? Hành động của chúng ta có phản ánh tình yêu thương mà chúng ta đã nhận được không? Chúng ta có đang sống như những người thực sự được Chúa Kitô “chuộc lại” không?
Chúng ta hãy cầu xin ơn để noi theo Chúa Giêsu không chỉ bằng lời nói mà còn bằng đời sống phục vụ, khiêm nhường và yêu thương. Thánh Augustinô thành Canterbury, cầu nguyện cho chúng con.
Cha Sebastien SASA, Tiến sĩ, MPA
Linh mục quản xứ Nhà thờ Công giáo Thánh Phêrô và Phaolô
Thành phố West Valley, ngày 27 tháng 5 năm 2026
Thứ Năm tuần thứ Tám Mùa Thường Niên
Chúa ơi, con muốn được nhìn thấy - Những viên đá sống trên đường đi
Bài đọc hôm nay mời gọi chúng ta khám phá lại chính mình và cầu xin Chúa ban cho chúng ta tầm nhìn cần thiết để sống đúng với bản sắc đó.
Thánh Phêrô (1 Phêrô 2:2-5, 9-12) nhắc nhở chúng ta: “Anh em là dòng dõi được chọn, là chức tư tế hoàng gia… là dân riêng của Ngài.” Danh tính này không phải là điều chúng ta tự mình đạt được. Đó là một món quà. Chúa xây dựng chúng ta thành một “ngôi nhà thiêng liêng”, nhào nặn chúng ta như những viên đá sống động. Sứ mệnh của chúng ta thật đơn giản và tươi đẹp: loan báo Đấng đã gọi chúng ta ra khỏi bóng tối vào ánh sáng kỳ diệu của Ngài. Nhưng để sống như dân của Chúa, chúng ta cần sự sáng suốt mà chỉ đức tin mới có thể ban cho.
Đó là lý do tại sao Bartimaeus trong Phúc Âm (Mác 10:46-52) trở thành người thầy của chúng ta ngày nay. Mặc dù bị mù về thể chất, ông nhìn thấy rõ hơn đám đông. Ông nhận ra Chúa Giêsu là Con vua Đavít và can đảm kêu lên: “Lạy Chúa Giêsu, xin thương xót con.” Khi Chúa Giêsu hỏi ông: “Con muốn Ta làm gì cho con?”, Bartimaeus trả lời bằng lời cầu nguyện chân thành nhất mà một môn đệ có thể dâng lên: “Thưa Thầy, con muốn được thấy.”
Đây là lời cầu nguyện chúng ta cần ngày hôm nay. Để nhìn thấy ý muốn của Chúa. Để nhìn thấy phẩm giá của chính mình. Để nhìn thấy người khác với lòng thương xót. Để nhìn thấy con đường dẫn đến sự thánh thiện. Và một khi Bartimaeus được sáng mắt, ông đã đi theo Chúa Giêsu “trên đường”. Thị giác chân chính luôn dẫn đến việc trở thành môn đệ.
Cha Sebastien SASA, Tiến sĩ, MPA
Linh mục quản xứ Nhà thờ Công giáo Thánh Phêrô và Phaolô
Thành phố West Valley, ngày 28 tháng 5 năm 2026
Thứ Sáu tuần thứ tám Mùa Thường Niên
Một Ngôi Nhà Cầu Nguyện, một Cuộc Sống Trọn Vẹn
Các bài đọc hôm nay mời gọi chúng ta suy ngẫm về hai khía cạnh thiết yếu của đời sống Kitô giáo: hoa trái chúng ta gặt hái và ngôi nhà chúng ta xây dựng.
Trong bài đọc thứ nhất (1 Phi-e-rơ 4:7-13), Phi-e-rơ nhắc nhở chúng ta rằng “sự cuối cùng đã gần kề”, vì vậy chúng ta phải nghiêm túc, tiết độ, cầu nguyện, yêu thương và quảng đại. Ông khuyên chúng ta hãy dùng những ơn huệ mình ban để phục vụ lẫn nhau, “như những người quản lý tốt về ân điển đa dạng của Đức Chúa Trời”. Đây là lời nhắc nhở mạnh mẽ rằng sự thánh thiện không phải là điều trừu tượng—nó được thể hiện qua những hành động cụ thể của tình yêu thương, lòng hiếu khách, sự tha thứ và phục vụ.
Trong Phúc Âm (Mác 11:11-26), Chúa Giê-su nguyền rủa cây vả và thanh tẩy Đền Thờ. Hai hành động này có liên quan đến nhau. Cây vả có lá – dấu hiệu của sự sống – nhưng không có quả. Đền Thờ có hoạt động – tiếng ồn, buôn bán, sự chuyển động – nhưng thiếu đi tấm lòng thờ phượng. Cả hai đều đầy ắp bên ngoài nhưng trống rỗng bên trong. Chúa Giê-su đang dạy chúng ta rằng Đức Chúa Trời muốn sự chân thành, chứ không phải vẻ bề ngoài. Một đời sống trông có vẻ sùng đạo nhưng không sinh trái giống như cây vả không ra trái. Một nhà thờ đầy hoạt động nhưng thiếu cầu nguyện và công lý trở thành “hang trộm cướp”. Sau đó, Chúa Giê-su ban cho chúng ta chìa khóa để sinh trái thật sự: đức tin, cầu nguyện và tha thứ. “Bất cứ điều gì anh em cầu xin trong lời cầu nguyện, hãy tin… và tha thứ cho người nào anh em có điều bất bình.”
Đức tin mở ra cánh cửa dẫn đến quyền năng của Chúa. Sự tha thứ mở lòng đón nhận lòng thương xót của Chúa. Cầu nguyện giúp chúng ta hòa hợp với ý muốn của Chúa. Hôm nay, Chúa hỏi chúng ta: Chúng ta có đang kết trái hay chỉ đang khoe lá? Trái tim chúng ta có phải là nhà cầu nguyện hay là nơi xao nhãng? Chúng ta có phục vụ bằng những ân tứ Chúa ban cho không? Chúng ta có tha thứ như cách chúng ta đã được tha thứ không?
Chúng ta hãy cầu xin Chúa thanh tẩy tâm hồn mình như Ngài đã thanh tẩy Đền Thánh, để đời sống chúng ta sinh hoa kết trái bền vững. Thánh Phaolô VI, Đức Giáo Hoàng, cầu nguyện cho chúng con.
Cha Sebastien SASA, Tiến sĩ, MPA
Linh mục quản xứ Nhà thờ Công giáo Thánh Phêrô và Phaolô
Thành phố West Valley, ngày 29 tháng 5 năm 2026
Thứ Bảy tuần thứ tám Mùa Thường Niên
Bước đi trong đức tin và chân lý
Trong thư Giu-đa (Giu-đa 17, 20b-25), chúng ta được nhắc nhở phải vững vàng trong đức tin, xây dựng bản thân qua cầu nguyện và tin tưởng vào lòng thương xót của Chúa. Lời kêu gọi này không chỉ mang tính cá nhân mà còn mang tính cộng đồng—chúng ta được yêu cầu phải có lòng thương xót đối với những người đang gặp khó khăn, nhẹ nhàng dẫn dắt người khác trở về với ánh sáng. Điều này nhắc nhở chúng ta rằng đức tin không phải là bất biến; nó sống động, được thể hiện qua tình yêu thương và lòng thương xót đối với người khác.
Thi Thiên (Thi Thiên 63:2, 3-4, 5-6) bày tỏ nỗi khát khao sâu sắc đối với Chúa: “Linh hồn con khát khao Chúa, lạy Chúa”. Nỗi khát khao này phản ánh tình trạng của con người chúng ta—chúng ta tìm kiếm sự trọn vẹn, ý nghĩa và bình an. Chỉ có Chúa mới thực sự có thể thỏa mãn nỗi khát khao này. Khi chúng ta đặt Chúa làm trọng tâm cuộc sống, tâm hồn chúng ta sẽ tìm thấy sự nuôi dưỡng như một “bữa tiệc thịnh soạn”.
Trong Phúc Âm (Mác 11:27-33), Chúa Giê-su bị chất vấn về quyền năng của Ngài, và thay vì trả lời trực tiếp, Ngài thách thức những người nghe xem xét lại sự hiểu biết của chính họ về chân lý. Sự do dự của họ cho thấy nỗi sợ hãi và kiêu ngạo có thể làm lu mờ phán đoán. Chúa Giê-su dạy chúng ta rằng nhận biết chân lý đòi hỏi sự khiêm nhường và cởi mở với Đức Chúa Trời.
Những bài đọc này cùng nhau mời gọi chúng ta đào sâu đức tin, tin tưởng vào sự hiện diện của Chúa và hành động với lòng thương xót và can đảm trong cuộc sống hằng ngày.
Cha Sebastien SASA, Tiến sĩ, MPA
Linh mục quản xứ Nhà thờ Công giáo Thánh Phêrô và Phaolô
Thành phố West Valley, ngày 30 tháng 5 năm 2026
Lễ trọng kính Chúa Ba Ngôi
Đoàn kết trong tình yêu: Lời kêu gọi của Chúa Ba Ngôi về lòng thương xót và cộng đồng
Kính gửi anh chị em,
Bài đọc hôm nay mời gọi chúng ta bước vào mầu nhiệm tình yêu của Thiên Chúa, được tỏ lộ qua lòng thương xót, sự hiệp nhất và ơn cứu độ.
Trong sách Xuất Ê-díp-tô Ký (Xuất Ê-díp-tô Ký 34:4b-6, 8-9), Môi-se gặp một Đức Chúa Trời “nhân từ và khoan dung, chậm giận, giàu lòng thương xót và trung tín”. Đây không phải là một Đức Chúa Trời xa cách hay khắc nghiệt, mà là Đấng mong muốn đồng hành cùng dân Ngài bất chấp những lỗi lầm của họ. Môi-se mạnh dạn cầu xin Đức Chúa Trời ở lại với họ, tin tưởng vào lòng thương xót của Chúa ngay cả khi đối mặt với sự yếu đuối của con người.
Thi thiên (Đa-ni-ên 3:52, 53, 54, 55, 56) tiếp tục chủ đề ngợi khen này, kêu gọi toàn thể tạo vật tôn vinh danh thánh của Đức Chúa Trời mãi mãi. Nó nhắc nhở chúng ta rằng thờ phượng không chỉ là lời nói, mà là một cuộc sống hướng đến lòng biết ơn và sự tôn kính.
Trong thư gửi tín hữu Cô-rinh-tô (2 Cô-rinh-tô 13:11-13), chúng ta được hướng dẫn thực tiễn về cách sống trong cộng đồng: “Hãy vui mừng… hãy khích lệ lẫn nhau… hãy đồng thuận với nhau, hãy sống hòa thuận.” Ba Ngôi không chỉ là điều chúng ta tin, mà còn là điều chúng ta sống. Chúng ta phản ánh tình yêu của Chúa khi xây dựng sự hiệp nhất, tha thứ cho nhau và giữ gìn hòa bình.
Cuối cùng, Phúc Âm (Giăng 3:16-18) cho thấy chiều sâu tình yêu của Thiên Chúa: “Vì yêu thế gian đến nỗi đã ban Con duy nhất của Ngài”. Chúa Giê-su không được phái đến để kết án, mà để cứu rỗi. Thông điệp này là trọng tâm của đức tin chúng ta, Thiên Chúa dang tay đến với chúng ta bằng tình yêu thương, ban sự sống và hy vọng cho tất cả những ai tin.
Là một cộng đồng giáo xứ, chúng ta được mời gọi thể hiện tình yêu này. Chúng ta hãy thương xót như Chúa Cha, hiệp nhất trong Chúa Thánh Thần và trung thành trong Chúa Kitô, để đời sống chúng ta trở thành chứng nhân sống động về tình yêu cứu độ của Thiên Chúa.
Các thánh Justin, Marcellinus và Peter, Charles Lwanga và các bạn đồng hành, Boniface và Norbert, cầu nguyện cho chúng con!
Cha Sebastien SASA, Tiến sĩ, MPA
Linh mục quản xứ Nhà thờ Công giáo Thánh Phêrô và Phaolô
Thành phố West Valley, ngày 31 tháng 5 năm 2026
